Tôi nằm sấp xuống giường để che giấu những giọt nước mắt đang chảy dài trên má, sau khi biết mình đã là người tình thứ 5 của em.
Tôi là sinh viên năm thứ nhất đại học nhưng chưa có 1 mảnh tình vắt vai. Tôi luôn tự ép mình vào việc học vì mong muốn không thua kém bạn bè, không bị chê cười khi bố mẹ làm giảng viên mà con lại học dốt. Cũng vì thế, mọi cô gái dù trong lớp hay ngoài lớp, dù xinh đẹp đến đâu cũng không bao giờ thu hút được tôi. Tôi chỉ có học, học và học… Cho tới khi cô ấy xuất hiện.
Người con gái đó rất xinh đẹp, đứng trước cô ấy một thằng con trai vốn vô cảm với phái đẹp như tôi cũng không thể kiềm chế được mình. Đôi môi đỏ mọng, ánh mắt long lanh, chiếc mũi cao nhỏ nhắn, lại thêm nước da trắng mịn đã khiến tôi xa vào lưới tình. Tôi bỏ quên việc học, lúc nào cũng chỉ chăm chăm nghĩ ra mọi cách để tạo sự chú ý từ cô ấy, và thực sự tôi đã thành công.
Những ngày tháng yêu nhau, cô ấy tỏ ra như một đứa trẻ, cô ấy hay cười, nụ cười hồn nhiên và trong sáng. Trước nụ cười thánh thiện ấy, tôi luôn tự nhủ phải làm chủ bản thân, không nên làm điều gì có lỗi và khiến cô ấy tổn thương. Tôi chỉ dám nắm tay nàng một cách nhẹ nhàng nhất, rồi ôm cô ấy vào lòng mỗi khi chúng tôi ở bên nhau. Như vậy thôi mà tôi đã thấy tim đập thình thịch, chân tay run rẩy lắm rồi.
Mọi thứ chỉ dừng lại ở cái nắm tay và ôm chặt cho tới khi cô ấy hỏi: "Vì sao anh không hôn em?" . Lúc ấy tôi cũng khá bất ngờ, tự dựng thấy run kinh khủng. Tôi quay mặt đi để giấu sự ngượng ngùng. Bất ngờ cô ấy kéo tôi lại và chủ động hôn tôi, càng hôn tôi càng bị cuốn sâu vào đôi môi ấy. Tôi không kìm chế nổi mình, tôi bắt đầu khao khát những thứ xa hơn một nụ hôn. Nhưng ánh mắt trong sáng, nụ cười hồn nhiên kia dường như lại đang hướng về tôi, khiến tôi phải dừng lại. Sau giây phút ấy, em chỉ nhìn tôi cười tít mắt, tôi xấu hổ và tự thấy mình “cầm thú” quá.

Ảnh minh họa
Mấy ngày sau, khi gặp nhau tôi luôn cố gắng không nhìn vào mắt cô ấy, tránh xa hơi thở và đôi môi quyến rũ. Có lẽ những hành động ngốc nghếch ấy đã khiến em tỏ ra lạnh nhạt. Chúng tôi đi với nhau nhưng không ai nói câu nào. Tôi tự trách mắng mình ngàn lần, nhưng cô ấy đang nghĩ gì về tôi, tôi thực sự không biết.
Sau một tuần tự kiểm điểm về những hành động của mình thì tôi nhận được tin nhắn từ cô ấy. Cô ấy trách tôi không yêu, trách tôi lạnh nhạt. Tôi thật không biết làm sao cho em hiểu nên đành nói ra hết những suy nghĩ của mình. Không ngờ, em cười rồi bảo “Sao mà ngốc thế”, rồi chúng tôi lại làm hòa.
Tối đó, tôi tới nhà em chơi vì bố mẹ đi vắng hết. Vừa gặp tôi, em đã ôm hôn xối xả khiến tôi khá ngượng ngùng. Ngồi nói chuyện với nhau, trêu đùa nhau, bỗng cô ấy dừng lại, ôm tôi và nói “ Em yêu anh, đồ ngốc”, lúc đó tôi thấy tim mình như đập loạn nhịp và thấy hạnh phúc vô cùng. Trong giây phút ấy cả hai lại chìm đắm trong những nụ hôn, rồi cô nói với tôi rất nhỏ rằng muốn cùng tôi làm điều khác nữa. Hơi ngây người trong giây lát nhưng thực sự cô ấy biết cách quyến rũ người khác. Vậy là chúng tôi cuốn lấy nhau, cùng khám phá con người nhau .
Cũng chính lúc ấy, tôi mới nhận ra rằng, người yêu tôi thực sự không thánh thiện, không ngây thơ hồn nhiên như tôi vẫn thường nghĩ. Khác hẳn với nụ cười kia, đôi mắt kia, khác hẳn với những gì tôi luôn thấy và những điều luôn sợ sẽ làm tổn thương cô ấy. Cô ấy không còn trong trắng nữa.
Tôi nằm sấp xuống giường để che giấu những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, sau khi biết mình đã là người tình thứ 5. Tôi quá thất vọng, thất vọng vì cô ấy và cũng thất vọng cho chính mình, bởi tôi mới chính là người quá ngây thơ trong mối tình này.
Một chàng khờ như tôi, lần đầu hiểu cảm giác yêu vậy mà lại phải nếm chịu chuyện cay đắng này. Tôi không biết tình yêu lớn đến đâu, liệu có lớn đến mức tôi có thể bỏ qua những chuyện đó hay không? Có thể cuộc sống đang thay đổi, con người tiếp nhận cái mới nên việc còn hay không trinh tiết chẳng quan trọng gì. Nhưng tôi thì không, tôi không chấp nhận được chuyện ấy. Cô ấy đã quan hệ với những người trước rồi mà vẫn quay lưng với họ thì chẳng có gì chắc chắn rằng cô ấy sẽ không quay lưng và bỏ rơi tôi.
Tôi nghĩ rằng mình nên chấm dứt mối tình này, tôi muốn một tình yêu thực sự chứ không phải một cuộc chơi, một cuộc phưu lưu của các cô gái hiện đại. Liệu tôi làm như thế có đúng không? Xin các bạn hãy cho tôi một lời khuyên…
Người con gái đó rất xinh đẹp, đứng trước cô ấy một thằng con trai vốn vô cảm với phái đẹp như tôi cũng không thể kiềm chế được mình. Đôi môi đỏ mọng, ánh mắt long lanh, chiếc mũi cao nhỏ nhắn, lại thêm nước da trắng mịn đã khiến tôi xa vào lưới tình. Tôi bỏ quên việc học, lúc nào cũng chỉ chăm chăm nghĩ ra mọi cách để tạo sự chú ý từ cô ấy, và thực sự tôi đã thành công.
Những ngày tháng yêu nhau, cô ấy tỏ ra như một đứa trẻ, cô ấy hay cười, nụ cười hồn nhiên và trong sáng. Trước nụ cười thánh thiện ấy, tôi luôn tự nhủ phải làm chủ bản thân, không nên làm điều gì có lỗi và khiến cô ấy tổn thương. Tôi chỉ dám nắm tay nàng một cách nhẹ nhàng nhất, rồi ôm cô ấy vào lòng mỗi khi chúng tôi ở bên nhau. Như vậy thôi mà tôi đã thấy tim đập thình thịch, chân tay run rẩy lắm rồi.
Mọi thứ chỉ dừng lại ở cái nắm tay và ôm chặt cho tới khi cô ấy hỏi: "Vì sao anh không hôn em?" . Lúc ấy tôi cũng khá bất ngờ, tự dựng thấy run kinh khủng. Tôi quay mặt đi để giấu sự ngượng ngùng. Bất ngờ cô ấy kéo tôi lại và chủ động hôn tôi, càng hôn tôi càng bị cuốn sâu vào đôi môi ấy. Tôi không kìm chế nổi mình, tôi bắt đầu khao khát những thứ xa hơn một nụ hôn. Nhưng ánh mắt trong sáng, nụ cười hồn nhiên kia dường như lại đang hướng về tôi, khiến tôi phải dừng lại. Sau giây phút ấy, em chỉ nhìn tôi cười tít mắt, tôi xấu hổ và tự thấy mình “cầm thú” quá.

Ảnh minh họa
Mấy ngày sau, khi gặp nhau tôi luôn cố gắng không nhìn vào mắt cô ấy, tránh xa hơi thở và đôi môi quyến rũ. Có lẽ những hành động ngốc nghếch ấy đã khiến em tỏ ra lạnh nhạt. Chúng tôi đi với nhau nhưng không ai nói câu nào. Tôi tự trách mắng mình ngàn lần, nhưng cô ấy đang nghĩ gì về tôi, tôi thực sự không biết.
Sau một tuần tự kiểm điểm về những hành động của mình thì tôi nhận được tin nhắn từ cô ấy. Cô ấy trách tôi không yêu, trách tôi lạnh nhạt. Tôi thật không biết làm sao cho em hiểu nên đành nói ra hết những suy nghĩ của mình. Không ngờ, em cười rồi bảo “Sao mà ngốc thế”, rồi chúng tôi lại làm hòa.
Tối đó, tôi tới nhà em chơi vì bố mẹ đi vắng hết. Vừa gặp tôi, em đã ôm hôn xối xả khiến tôi khá ngượng ngùng. Ngồi nói chuyện với nhau, trêu đùa nhau, bỗng cô ấy dừng lại, ôm tôi và nói “ Em yêu anh, đồ ngốc”, lúc đó tôi thấy tim mình như đập loạn nhịp và thấy hạnh phúc vô cùng. Trong giây phút ấy cả hai lại chìm đắm trong những nụ hôn, rồi cô nói với tôi rất nhỏ rằng muốn cùng tôi làm điều khác nữa. Hơi ngây người trong giây lát nhưng thực sự cô ấy biết cách quyến rũ người khác. Vậy là chúng tôi cuốn lấy nhau, cùng khám phá con người nhau .
Cũng chính lúc ấy, tôi mới nhận ra rằng, người yêu tôi thực sự không thánh thiện, không ngây thơ hồn nhiên như tôi vẫn thường nghĩ. Khác hẳn với nụ cười kia, đôi mắt kia, khác hẳn với những gì tôi luôn thấy và những điều luôn sợ sẽ làm tổn thương cô ấy. Cô ấy không còn trong trắng nữa.
Tôi nằm sấp xuống giường để che giấu những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, sau khi biết mình đã là người tình thứ 5. Tôi quá thất vọng, thất vọng vì cô ấy và cũng thất vọng cho chính mình, bởi tôi mới chính là người quá ngây thơ trong mối tình này.
Một chàng khờ như tôi, lần đầu hiểu cảm giác yêu vậy mà lại phải nếm chịu chuyện cay đắng này. Tôi không biết tình yêu lớn đến đâu, liệu có lớn đến mức tôi có thể bỏ qua những chuyện đó hay không? Có thể cuộc sống đang thay đổi, con người tiếp nhận cái mới nên việc còn hay không trinh tiết chẳng quan trọng gì. Nhưng tôi thì không, tôi không chấp nhận được chuyện ấy. Cô ấy đã quan hệ với những người trước rồi mà vẫn quay lưng với họ thì chẳng có gì chắc chắn rằng cô ấy sẽ không quay lưng và bỏ rơi tôi.
Tôi nghĩ rằng mình nên chấm dứt mối tình này, tôi muốn một tình yêu thực sự chứ không phải một cuộc chơi, một cuộc phưu lưu của các cô gái hiện đại. Liệu tôi làm như thế có đúng không? Xin các bạn hãy cho tôi một lời khuyên…
Chuẩn,đá nó đê ^^ ủng hộ cho 1 vé,gái mt ko chung thủy lắm,hơi giống đàn ông ^^!
Trả lờiXóa